Hoặc Minh dứt khoát che mắt cô lại, sau đó ôm cô đặt trên dương cầm, một âm thanh chấn động vang lên, sau đó cô cảm giác được mùi vị đàn ông xâm chiếm cô.
Nụ hôn này nóng bỏng đến mức khiến cô sợ hãi.
Ôn Noãn không nhìn thấy, chỉ có thể vô thức sờ soạng, cuối cùng giữ chặt lấy vai anh...
Cô bị người đàn ông hôn đến mức không biết trời đất gì. Rất lâu sau, dường như anh đã thỏa mãn rồi, buông tha cho cô, nhưng vẫn chôn mặt ở cổ cô thở dốc, từng tiếng thở mang theo hơi nóng, khiến Ôn Noãn liên
tưởng đến mấy con thú đực.
Cô chưa từng trải qua chuyện yêu, nhưng vẫn có thể cảm giác được anh muốn cô.
Làn da trắng nõn của cô lúc này đã đỏ ửng.
Còn nhỏ tuổi, lại có thêm vài phần phong tình.
Hoắc Minh yêu quý sờ mặt cô, khàn khàn nói: "Đừng sợ, anh không động vào em."
Dương cầm hơi trơn, Ôn Noãn sợ rơi xuống. Cô ôm lấy vòng eo rắn chắc của anh, phản bác: 'Rõ ràng đã động vào rồi." Hoắc Minh cúi đầu nhìn cô.
Một Ôn Noãn tuổi trẻ tươi tắn như vậy đang ở trong lòng ngực anh, nếu như anh không có một chút ý tưởng nào thì đúng là không phải đàn ông...