Ôn Noãn đứng ở huyền quan, chậm rãi cởi áo khoác ra, sau đó đi vào trong. Ôn Noãn không tự chủ nhìn anh. Mỗi một động tác giơ tay nhấc chân của anh đều rất đẹp.
Ôn Noãn đi tới, anh nhẹ nhàng ấn tay lên vai cô, giống như là tùy ý nói: "Chẳng phải thích lắm sao? Ngồi xuống đàn thử xem."
Ôn Noãn nghe vậy vừa mừng vừa sợ. Cây dương cầm này có một truyền thuyết rất đẹp, cũng là bảo vật hiếm có. Cô đã muốn nhìn nó từ lâu.
Cô mím môi, ngồi xuống trước cây đàn dương cầm, ngón tay đặt lên phím đàn đen trắng.
Bỗng nhiên Hoắc Minh nói: "Tôi muốn nghe "Sonate Ánh Trăng". Ôn Noãn tròn mắt nghiêng đầu nhìn anh.
Trong lòng cô hơi chấn động.
Lại nữa, lại là cảm giác này!
Vì sao Hoắc Minh lại hiểu rõ tất cả mọi thứ về cô như vậy, hiểu đến nỗi như nắm trong lòng bàn tay?
Cô thậm chí còn nghỉ ngờ không biết có phải anh đã điều tra về cô hay không. Hoắc Minh chăm chú nhìn cô.
Dáng vẻ phúng phính lại thích tức giận kia hơi giống như Hoắc Tây, khiến anh yêu thích không buông muốn chiếm hữu cho bằng được.