Trên thực tế, Cố Trường Khanh đã chết rồi.
Ngay lúc Cố Trường Khanh cho rằng anh định lên mặt thì Hoắc Minh đã đứng dậy bắt chặt lấy tay hắn, trầm giọng nói: “Cố Trường Khanh, cảm ơn cậu!”
Cố Trường Khanh sửng sốt. Hắn không hiểu ý của Hoắc Minh.
Hoắc Minh chỉ cười nhạt: “Thật ra thì tôi rất thích một đứa nhỏ trong nhà họ Cố, tên là Hi Quang!”
Hi Quang...
Cố Trường Khanh càng không hiểu.
Hoắc Minh vẫn cười nhạt, ánh mắt chất chứa tình cảm: “Hi Quang chắc chỉ mới mười ba tuổi thôi! Chờ khi tôi và Ôn Noãn kết hôn sẽ nhận thăng bé làm con nuôi!”
Cố Trường Khanh nghĩ, Hoắc Minh anh mới hai mươi bốn tuổi, Hi Quang đã bao lớn?
Có lợi dụng thì cũng không thể lợi dụng như vậy! Hắn nói đại gì đó rồi định rời đi.