Lúc hắn bước vào, Hoắc Minh đang đứng bên cửa sổ uống nước.
Cố Trường Khanh năm hai mươi hai tuổi khi so sánh mình với Hoắc Minh có nhiều thành tựu trong sự nghiệp thì không giữ được bình tĩnh, khàn giọng nói: “Tài liệu đầu tư một tỷ kia tôi vẫn chưa ký.”
Hoắc Minh vẫn không quay đầu lại.
Anh cầm chiếc ly cối nhìn ra ngoài cửa sổ, nhẹ giọng hỏi: “Cố Trường Khanh, cậu có thích Ôn Noấn không?”
Cố Trường Khanh:...
Thật lâu sau hắn vẫn không trả lời.
Hoắc Minh cuối cùng cũng quay người lại.
Hắn im lặng nhìn chằm chằm vào Cố Trường Khanh, nhẹ giọng lên tiếng: “Ngay cả thích cô ấy mà cậu cũng không dám thừa nhận! Cậu lấy cái gì ra để nói chuyện với tôi? Tình địch thì cũng nên ở một vị trí ngang nhau, ít nhất là chúng ta đều thích cô ấy, không phải cô ấy thì không được.”