Trong lúc ý loạn tình mê, Diêu Tử An hung hăng chiếm lấy người phụ nữ trong ngực, hắn cắn chặt quai hàm, từng giọt mồ hôi nhỏ xuống, nhuộm ướt ga trải giường màu trắng xanh.
Đinh Tranh không xinh đẹp bằng Bạch Vi.
Nhưng cô ta rất phóng khoáng, những chuyện bình thường Bạch Vi không chịu làm, Đinh Tranh đều sẵn sàng thực hiện.
Lúc này Đinh Tranh đang ôm lấy Diêu Tử An, ánh mắt quyến rũ như tơ, ngón tay thon dài nhẹ nhàng lướt qua lồng ngực người đàn ông, cười giễu: “Bạch Vi sẽ quay lại bất cứ lúc nào, anh không sợ bị cô ta phát hiện sao?”
Diêu Tử An hôn lên đôi môi đỏ mọng của cô ta, giọng khàn khàn.
“Chỉ cần có mặt Ôn Noãn, trong mắt cô ấy sẽ không có tôi! Nhưng mà có phát hiện thì thế nào? Cô ấy cũng đâu biết lấy lòng người khác như cô?”