Ôn Noãn dứt khoát nói rõ với hắn.
"Vậy còn anh thì sao, Cố Trường Khanh?”
"Anh nghĩ thế nào?”
"Anh biết rõ là em thích anh, nhưng anh vẫn cứ lập lờ với eml"
Cố Trường Khanh đối diện với cô, cả hai đều là người trẻ tuổi, hô hấp đều có hơi nóng rực.
Hồi lâu sau, Ôn Noãn khàn giọng hỏi: "Anh thì sao? Trước khi chất vấn em, thật ra thì anh cũng đã có ý chấp nhận rồi, không phải sao?"
Cố Trường Khanh nghẹn họng. Hắn thấy bối rối vì mình bị nhìn thấu. Kế hoạch ban đầu của hắn là yêu đương với Ôn Noãn, lấy được toàn bộ lòng tin Ôn Bá Ngôn, tương lai mấy năm sau Cố Thị có thiếu hụt vài trăm triệu thì tất cả đều sẽ do Ôn Bá Ngôn gánh lấy.
Nhưng bây giờ mọi thứ loạn cả rồi...
Khủng hoảng của tập đoàn Cố Thị đã được giải quyết, đáng lẽ hắn phải mừng rỡ, phải vui vẻ chúc phúc cho Ôn Noãn, thế nhưng hắn lại không thể chấp nhận được cách thức này.