Sắc mặt Cố Trường Khanh trầm xuống. Dì Nguyễn đã đoán được nguyên nhân, bà ấy thở dài rồi cho hắn vào.
Đúng lúc này, Ôn Noãn từ phòng ngủ đi ra, nhìn thấy Cố Trường Thanh, cô có hơi giật mình.
Hai nhà có quan hệ tốt, cô cũng thích Cố Trường Khanh.
Có điều hai người họ lại không đi xa hơn được.
Ôn Noãn đứng sững một lúc mới nhỏ giọng hỏi: “Anh đến tìm bố em à?” Cố Trường Khanh nhìn chằm chằm Ôn Noấn.
Ánh mắt hắn sáng rực, giống với lần đầu thấy cô, hắn cũng nhìn kỹ từng tấc da thịt từ đầu đến chân của cô như thế.
Ở nhà, Ôn Noãn mặc một bộ đồ ngủ ngắn.
Cánh tay cô trắng nõn, chân vừa thon vừa dài, mái tóc nâu trà buông xõa trên đầu vai, cô còn đeo một cặp kính gọng tròn màu cà phê, trông rất trẻ trung dịu dàng.