Trong phòng riêng. Ôn Bá Ngôn xem tài liệu, càng xem càng hoảng sợ.
Tình trạng của tập đoàn Cố Thị, so với tưởng tượng của ông ấy còn tệ hơn rất nhiều... Còn có vài con số, khiến ông ấy hết hồn.
Ông ấy ngước mắt, nhìn chằm chằm Hoäắc Minh với vẻ khiếp sợ.
Đối phương rất bình tĩnh.
Anh vẫn giữ dáng vẻ tự phụ, giống như chỉ đang xử lý một việc cỏn con.
“Bác Ôn!”
Hoắc Minh nói: “Cháu tin chắc rằng, cứ cái đà này, không đến bốn năm nữa tập đoàn Cố Thị sẽ bị lật tẩy vụ biển thủ một tỷ, còn về chuyện ai sẽ phải gánh tội này... Bác Ôn có nghĩ đến ai không?”
Một tỷ...
Sau lưng Ôn Bá Ngôn đổ mồ hôi lạnh.
Ông ấy là Giám đốc tài chính của tập đoàn Gố Thị, tội danh này chắc chắn sẽ do ông ấy gánh, chỉ là ông ấy không tin nhà họ Cố sẽ vô tình như vậy. Dù gì đi nữa ông ấy cũng đã làm việc cho tập đoàn Cố Thị suốt mấy chục năm, họ sẽ không cạn tàu ráo máng đến thế.