Sự phản kháng của cô giống hệt một chú mèo con.
Hoắc Minh chỉ cảm thấy dễ thương: "Em thật bao dung với tôi!"
Ôn Noãn rất lo lắng lại không thể làm gì được anh, giọt lệ đọng lại nơi khóe mắt.
Vẻ mặt Hoắc Minh có hơi hoảng. Đột nhiên, cô đẩy anh ra, cắn môi chạy ra ngoài.
Hoắc Minh quay người nắm lấy cổ tay mảnh khảnh của cô, túm cô trở về...... Sau đó, cơ thể cô được nhẹ bế lên, đặt lên trên chiếc bàn làm việc lớn.
Mà anh đang chen giữa cơ thể cô.
Tư thế như vậy quá xấu hổ.
Hoäc Minh lại không thấy vậy, lòng bàn tay anh nhẹ nhàng vuốt ve đôi chân thon dài của cô, giọng nói hơi khàn: "Tối hôm qua đã dặn em là không được mặc quần ngắn như vậy rồi mà?"
Trên tay anh như có dòng điện, Ôn Noãn rất sợ.