Hoäc Minh ngồi xuống trước.
Cho dù cô gái nhỏ trước mặt anh là người vợ yêu dấu của anh, cho dù họ đã làm tất cả những điều thân mật nhưng bây giờ anh không thể làm cho cô sợ, anh
phải từ từ, từng chút từng chút biến cô thành của riêng mình.
Anh mở tờ báo trước mặt, chuyên tâm mà xem, giọng điệu rất thản nhiên: "Em đến vì tai tiếng của chúng ta?"
Da mặt Ôn Noãn rất mỏng, nháy mắt khuôn mặt đã nhuộm đỏ.
"Ai có tai tiếng với anh chứ?"
Hoắc Minh ngước mắt lên, cười rất nhẹ: "Khá nóng nảy! Rất giống với tính cách của Hoắc Tây."
Ôn Noãn cau mày.
Hoắc Tây là ai?
Hoäc Minh ra hiệu cho cô ngồi xuống, thay đổi giọng điệu, dịu dàng hơn nhiều: "Em thích cà phê! Nhưng con gái vẫn nên uống ít cà phê, uống nhiều sữa hơn mới tốt. "