Có rất nhiều bạn học nhìn cô, thầm đồng tình.
Có người muốn gọi cô lại, muốn nhắc nhở cô một câu, cô bị người gặm rồi kìa.
Hoặc Minh đút tay vào trong túi áo, chậm rãi liếc mắt nhìn một cái, mấy người bạn kia không dám lên tiếng, Hoắc Minh móc ra một chồng giấy hồng từ trong ví da ném lên trên bàn học.
Cực kỳ hào phóng!
Mấy bạn học trong thư viện trơ mắt nhìn nhau.
Chờ đến khi không còn nhìn thấy bóng Hoắc Minh nữa, bọn họ mới dám nhỏ giọng thảo luận: "Anh ta đang theo đuổi Ôn Noãn đúng không! Chỗ này phải được vài ngàn, hào phóng thật! Nói chứ lúc Ôn Noấn đang ngủ, tôi thấy anh ta đã nhìn Ôn Noấn một trăm tám mươi lần."