Ôn Noãn năm hai mươi tuổi không trang điểm, môi hồng răng trắng rất xinh đẹp.
Cô nhìn người đàn ông đẹp trai kia, nhỏ giọng nói: Luật sư Hoắc, nếu anh muốn tìm sách thì cứ tùy tiện đọc, đến chín giờ tối chỗ này mới đóng cửa."
Hoắc Minh không trả lời. Anh đi tới một chỗ... Anh đã từng nhìn thấy chỗ này. Lúc trước, Ôn Noãn đã ghé vào chỗ này, bị Cố Trường Khanh hôn.
Hoặc Minh dùng ngón tay thon dài vuốt ve lưng ghế, động tác nhẹ nhàng giống như đang sờ người tình.
Không biết vì sao, mặt Ôn Noãn lại đỏ lên. Hoặc Minh ngước mắt nhìn cô, con ngươi màu đen nhìn chằm chằm cô, tiếng nói hơi nghèn nghẹn: "Bạn học Ôn có thể đợi tôi được không? Tôi sợ đến khi đọc
xong sách lại không tìm thấy đường ra."
Nội tâm Ôn Noãn: “Đần vậy á! Hiện tại thực lực của luật sư thấp đến thế cơ à?”