Ôn Noấn năm hai mươi tuổi tràn đầy sức sống.
Lúc ấy, khuôn mặt cô căng mọng, chân trắng nõn thon dài, cô mặc một chiếc quần đùi khiến cho đôi chân càng trở nên dài hơn, đầu gối phủ một lớp màu hồng phấn đáng yêu.
Eo của cô cũng nhỏ hơn so với tưởng tượng.
Cho dù anh biết đây chỉ là giấc mơ, nhưng mà cảm giác chân thật vẫn khiến cho da đầu Hoắc Minh tê dại, gần như không thể khống chế nổi cảm xúc của bản
thân mình, muốn bỏ qua tất cả mà giữ chặt cô lại.
Ôn Noãn, đã bảy ngày rồi anh không được nói chuyện với em.
Ôn Noãn đi lướt qua anh.
Có lễ bởi vì tướng mạo của Hoäc Minh quá xuất chúng, có lẽ là do khí chất tự phụ của anh, cho nên Ôn Noãn không nhịn được liếc nhìn anh một cái.
Hoắc Minh chăm chú nhìn cô.
Anh hơi cong khóe miệng lên, lộ ra nụ cười nhẹ.