Hoắc Minh chậm rãi mặc áo khoác vào.
Trước khi đi, anh cúi người nói nhỏ bên tai Ôn Noấn: "Chờ anh trở về! Anh nhất định sẽ trở về!"
Nói xong, anh dứt khoát bỏ đi.
Trong màn đêm tuyết rơi trắng xóa, một chiếc xe màu đen chậm rãi đi ra khỏi bệnh viện, mà Bà Hoắc đứng ở bên cửa sổ im lặng nhìn con trai mình, bà che miệng lại lẩm bẩm nói: "Minh à, con phải bình an trở về."
Trong núi, ban đêm đã rất khó đi, huống chỉ còn có tuyết rơi.
Hoắc Minh lái xe chạy đến chân núi, mở cửa xe ra, chân lăng đá chân chiêu bước lên trên núi. Tuyết hóa thành nước ngấm ướt quần anh, chui vào trong giày da, chân anh gần như ngâm trong nước đá.Nhưng dường như anh đã quên đau đớn.
Tới đỉnh núi, chỉ thấy một mảnh trắng xóa, giống như cảnh tượng không có thực ở nhân gian.
Trong chùa vẫn thắp đèn đuốc sáng trưng.