Hoắc Minh không nói gì.
Anh đứng trong màn đêm đen nhánh, đón gió đêm, nhìn tuyết rơi bên ngoài.
Hình như là, từ khi Ôn Noãn hôn mê, tuyết chưa từng ngừng lại, không biết có phải trời cao cũng đang than khóc cho cuộc ly biệt của bọn họ... Hoặc là giữa bọn họ và đứa trẻ, anh biết Ôn Noãn yêu thương đứa trẻ này đến thế nào, chính anh cũng rất thương đứa bé trong bụng cô.
Sáu ngày rồi, cô vẫn chưa tỉnh lại.
Nếu, sau này cô không tỉnh lại nữa, thì anh phải làm sao bây giờ?
Ôn Noãn, em nói xem anh phải làm sao đây?
Hoắc Minh cúi đầu châm một điếu thuốc lá, cũng chỉ khi làn khói tràn đầy lá phổi, anh mới cảm giác được bản thân mình đang tồn tại... Hút xong một điếu thuốc lá, anh lại trở về phòng bệnh.