"Hai đưa con rất tốt! Hoắc Minh, con không được nghĩ như thế!"
Yết hầu Hoắc Minh nhẹ nhàng cuộn lên.
Anh nhìn chăm chú vào khuôn mặt đang ngủ say của Ôn Noãn, giúp cô vén tóc mái trên trán... Bọn họ mới yêu nhau thôi, sao cô lại nhẫn tâm không để ý tới anh! Ôn Noãn, em còn muốn ngủ đến khi nào?
Anh chưa bao giờ cảm thấy thời gian trôi qua gian nan thế này.
Mỗi một phút một giây trôi qua đều như đang trừng phạt anh.
Tinh thần của anh cũng đang cận kề bên tình trạng tan vỡ, lúc này không ai có thể giúp anh được, kể cả bố mẹ, Minh Châu, thậm chí là Lục Khiêm!
Bởi anh là chồng của Ôn Noãn, là bố của đứa bé.