Nước mắt nóng bỏng, từng giọt từng giọt rơi lên trên mu bàn tay Ôn Noãn.
Nhưng mà cô vẫn không hề có chút tri giác nào.
Giống như bác sĩ nói, cô đã rơi vào tình trạng ngủ đông, cô không thể nghe anh gọi, cũng không nghe anh nói, cho dù thứ tình yêu mà cô khát khao nhất cuộc đời đang ở ngay bên cạnh thì cô cũng không thể ôm lấy được.
Đêm dần dần buông.
Hoắc Minh gương mắt nhìn ra bên ngoài đêm tối, nhẹ nhàng nói: "Tuyết rơi rất dày, khắp nơi toàn là màu trắng, nếu mấy đứa trẻ nhà mình nhìn thấy chắc rất vui mừng. Nếu như em tỉnh lại thì anh có thể dẫn em về nhà, em ngồi ôm cốc sữa bò nóng, nhìn mấy đứa trẻ chơi đắp người tuyết ngoài sân."
Anh nói, lại nhẹ nhàng vuốt ve mặt Ôn Noãn.