Cô ngại ngùng quay mặt ửng hồng sang một bên, lại đá anh một cái: “Sao đột nhiên anh không đứng đắn thế hả?”
"Thế nào mới là đứng đắn?"
Hoắc Minh khế cười: "Mang hợp đồng kêu gọi đầu tư Tây Á đến đây, chúng ta cùng nhau bàn bạc?"
Lời này lại càng thiếu đứng đắn hơn nữa.
Ôn Noãn hiểu rõ anh, đêm nay anh cứ cọ tới cọ lui, lại không nói lời nào, đơn giản là muốn... Cái thai mới ba tháng, cô lo lắng đứa nhỏ vẫn chưa ổn định, lập tức chặn môi anh, mập mờ nói: "Anh không được làm càn! ”
Hoắc Minh hôn cô thật sâu và nhẹ nhàng.