Hoắc Tây ngẩng khuôn mặt bé nhỏ lên nói: “Không dễ gì con cho người khác ngủ cùng mình!”
Lục Thước phải cầu xin rất lâu mới được ngủ trên giường công chúa của cô bé.
Khuôn mặt nhỏ nhắn của Trương Trùng Quang ửng đỏ hết lên...
Hoắc Minh bước tới, hôn môi Ôn Noãn: “Sinh nhật vui vẻ, mẹ bọn nhỏ.”
Ôn Noãn một tay ôm tiểu Sùng Quang, bảo cậu bé thổi nến.
Giây phút này trái tim của cậu bé như được chữa lành.
Bên trong cậu bé vốn là một mảnh âm u, đen tối, mẹ cậu bé nhảy lầu rồi qua đời, cậu bé cảm thấy mình được vợ chồng Hoắc Minh nhận nuôi chỉ vì dòng máu gấu trúc của cậu bé.
Nhưng cho đến tận bây giờ, cậu bé vẫn chưa bị rút máu.
Ôn Noãn bảo cậu bé gọi mình là mẹ, người đàn ông trước mặt này so với người cha ruột của cậu bé càng giống một người bố hơn, anh đối xử với cậu bé rất tốt, dạy cậu bé rất nhiều điều, dạy cậu bé cách trở thành một người đàn ông chân chính...