Bạch Vi phàn nàn.
Ôn Noãn cười cười, cô lẳng lặng nhìn Bạch Vi, trong lòng cảm thấy yên tâm.
Những năm qua, có lẽ cô đã mất đi rất nhiều người nhưng có rất nhiều người ở bên cạnh cô trước sau như một, không thay đổi.
Mẹ, bọn nhỏ, Bạch Vĩ...
Cuộc đời luôn có những điều hối tiếc, nhưng lúc này Ôn Noãn lại thấy rất hài lòng.
Cô nhẹ nhàng chạm vào tóc Bạch Vi, nhỏ nhẹ nói: “Tớ sẽ sắp xếp vị trí tốt nhất cho cậu.”
Trở lại biệt thự.
Bọn nhỏ vẫn chưa về, chỉ có mình tiểu Doãn Tư ở nhà.
Ôn Noãn cố ý nấu món ăn mà cậu bé yêu thích và chơi cùng cậu bé. Doãn Tư mới hơn một tuổi nhưng rất hiểu chuyện, biết trong bụng mẹ có em bé, nên không bao giờ nhõng nhão đòi mẹ bế.