Buổi trưa, cô nhận được điện thoại của Minh Châu. Thì ra, hạng mục kia của Lục Khiêm xảy ra chút vấn đề, phải đẩy tới cuối năm... Lục Khiêm bận tới mức tối tăm mặt mũi, có lẽ thời gian rất dài sẽ không thể tới thành phố B.
Trong điện thoại, Minh Châu nghẹn ngào nói: “Cũng tốt! Thật ra tôi vẫn chưa nghĩ xong.”
Ôn Noãn nhớ tới lời của Hoắc Minh, hắn nói khắp người Minh CHâu từ trên xuống dưới, miệng là cứng nhất... Bây giờ, cô đã được trải nghiệm sâu sắc.
Ôn Noãn ngắt điện thoại, cố ý hỏi Lục Khiêm.
Lục Khiêm đang bận.
Nhưng tâm trạng ông ta rất tốt, xem ra việc này cũng không đến mức khó giải quyết, ông ta biết Ôn Noãn đang mang thai, vừa dịu dàng vừa yêu thương nói: “Lần sau trở về thành phố B, cậu sẽ mang chút đồ tốt cho con.”