Trong lòng Hoắc Minh vô cùng biết ơn.
Từ nay trở đi, những lo lắng này chỉ còn là lo lắng.
Gió đêm thổi mạnh, Hoắc Minh thở ra luồng khói thuốc cuối cùng, hắn đóng cửa số lại đi vào phòng sách... bên trong phòng ngủ có vợ của hắn và cả đứa trẻ chưa chào đời.
Ôn Noãn sẽ dựa vào đầu giường, vừa đọc sách vừa chờ hắn.
Dịu dàng, hòa tan cái lạnh trong đêm...
Sáng sớm, Ôn Noãn thức dậy. Hoắc Minh đã chăm sóc Hoắc Tây và Sùng Quang thức dậy, hai đứa trẻ đang ăn sáng, ba lô nhỏ được đặt ngay ngắn trên sô pha.
Hoắc Minh mũ áo ngay ngắn, trên tay hắn là một hộp chuyển phát nhanh.
Ôn Noãn có hơi kỳ lạ: “Cho em à?” “Không phải!" Hắn bình tĩnh nói, sau đó định bỏ hộp chuyển phát nhanh vào trong phòng đựng đồ lặt vặt, Ôn Noãn ngắn hắn lại: “Em muốn xem.” _