Hoắc Minh đưa Ôn Noãn về nhà.
Hắn không muốn tới fcông ty, chỉ muốn ở cạnh vợ mình, nhưng Ôn Noãn không cho.
“Cũng không phải chuyện gì mới mẻ, anh tới công ty đi!” Hoắc Minh ôm cô lên sô pha, mở lò sưởi tới nhiệt độ vừa phải rồi mới yên tâm. Người giúp việc trong nhà đại khái cũng đã đoán được có tin vui, đồng loạt tới chúc mừng
Hoắc Minh.
Hoắc Minh hào phóng phát lì xì.
Mặt trời mùa đông ấm áp.
Ôn Noãn cầm một cốc sữa bò nóng, nhìn Hoắc Minh đang dặn dò người giúp việc làm việc ở bên ngoài, sau đó hắn đi tới bãi giữ xe, chỉ là lúc mở cửa xe ra, anh lỡ đãng quay đầu lại, vừa hay đụng trúng ánh mắt của Ôn Noãn.
Bốn mắt nhìn nhau, mặc dù cả hai đều không nói gì.
Nhưng trong bụng cô đang mang thai đứa con của hắn, như vậy cũng đã đủ ngọt ngào.