Năm đó, bà ấy chứng kiến tình cảm giữa Ôn Noãn và Trường Khanh.
Không ngờ rằng nhiều năm sau, Trường Khanh ra đi, mình lại lần nữa gặp được Ôn Noãn.
Bà ấy không khỏi cảm thấy đáng tiếc, mềm mại nói: “Nhìn qua thì em sống thật sự hạnh phúc nhỉ.”
Ôn Noãn cười nhạt, xem như ngầm thừa nhận. Đúng lúc này, Hoắc Minh cầm thuốc đi tới, anh nhìn hai mẹ con nhà họ Cố, lại nhìn Ôn Noãn, săn sóc hỏi: “Có phải không thoải mái hay không?”
Ôn Noãn gật đầu: “Hản là có hơi thiếu máu! May mà có Hi Quang và mẹ cậu ấy.”
Hoắc Minh ôm lấy vai cô, cảm ơn hai người họ, anh có xuất thân tốt, khí chất nổi bật, mẹ Cố Hi Quang đánh giá anh một hồi lâu...