Đêm dài.
Chiếc RV màu đen vững vàng chạy trên đường, bọn nhỏ mệt mỏi, ngã trái ngã phải ở ghế sau.
Hoắc Minh nghiêng đầu nhìn Ôn Noãn...
Cô tựa lưng vào ghế, lắng lặng nhìn ra ngoài cửa sổ xe. “Còn tức giận sao?”
Hoắc Minh nhẹ nhàng cầm tay cô.
Ôn Noãn cười nhạt: “Sao có thể? Anh chuyên tâm lái xe đi!”
Hoắc Minh buông tay cô ra, chuyên chú nhìn phía trước xe huống, rất lâu sau anh mới nói nhỏ: “Ôn Noãn, thật ra tình cảm giữa cậu và Minh Châu rất không dễ dàng.”
Rõ ràng là hai người có thể không có giao thoa gì. Rõ ràng, có thể là một đêm vui vẻ.
Chỉ là sau khi nhấm nháp tư vị tốt đẹp rồi, không có ai còn nguyện ý tạm chấp nhận nữa, anh và Ôn Noãn sao mà không phải như vậy chứ?