Về phần có đi hay không, cô nghĩ rằng, Minh Châu đã có đáp án cho mình rồi.
Lúc này Hoắc Minh đã bàn xong công chuyện liền tới đây tìm Ôn Noãn.
Vừa lúc thấy mắt em gái mình đang ngấn lệ.
Anh đứng ở cửa phòng, sờ điếu thuốc lá châm lên, hút một hơi rồi mơ hồ hỏi: “Lại đau lòng vì lão già kia?”
“Minh!” Ôn Noãn cắn môi.
Hoắc Minh cầm lấy điếu thuốc, chậm rãi thở ra làn khói, cười cười: “Em là em, cậu em là cậu em... Em nói xem ông †a mắng anh nhiều lần như vậy rồi, mà em còn không mang anh đi trừng phạt ông ta một chút?”
Lập tức, Ôn Noãn tắt thở.
Minh Châu sợ ảnh hưởng tới tình cảm vợ chồng bọn họ, vội vàng nói mình không sao cả.
Hoắc Minh liếc nhìn cô một cái thật sâu, sau đó ôm lấy bà xã, cực kỳ ôn nhu nói rằng: “Vẫn nên về nhà thôi! Mấy đứa nhỏ chơi muốn điên rồi!... Minh Châu, em và Thước Thước cứ ở nơi này đi!"
Minh Châu ừm một tiếng, nhìn theo bọn họ rời đi.
Chờ đến trong khi nhà an tĩnh lại, cô mới ngồi xuống một lần nữa, nhìn cái nhân kim cương kia đến phát ngốc.