Minh Châu nhẹ nhàng lắc đầu.
Lục Khiêm lại ôm lấy eo cô, khuôn mặt ông gác lên bờ vai mỏng của cô, lẩm bẩm: “Minh Châu, anh chờ hôm nay đã rất lâu rồi! Chú Lục nợ em rất nhiều điều, cho anh cơ hội bù đắp cho em, có được không?”
Minh Châu khóc.
Cô khóc đến mức hơi áp lực, cô một lần lại một lần bị ông từ bỏ, kết quả cuối cùng ông lại nói muốn cô.
Trong lòng Lục Khiêm cũng không quá vui vẻ. Ông quay người cô lại, lau nước mắt cho cô, lại hôn xuống: “Anh sẽ không làm bậy đâu, chỉ ngủ cùng con trai thôi.”
Minh Châu muốn hỏi rất nhiều điều, chỉ là cuối cùng đến một chữ cũng không hỏi được.
Lục Khiêm ôm lấy cô trở về phòng ngủ chính.
Ông không động vào cô, rất kiên nhẫn chờ cô tắm rửa xong, một nhà ba người nằm ở trên một chiếc giường.