Dưới sân khấu, Thước Thước chớp con mắt, hỏi hoắc Minh Châu: “Mẹ ơi, vì sao bố phải đưa hoa cho người khác vậy ạ?”
Hoắc Minh Châu cảm thấy hơi hụt hãng.
Tuy chuyện của Lục Khiêm và cô Hồ đã là quá khứ, cô Hồ cũng đã kết hôn sinh con, nhưng là lão già họ Lục kia cũng không biết kiêng ky, quả là không biết xấu hổ mà.
Đương nhiên, cô không thể làm con trai đau lòng được. Vì thế cô dịu dàng sờ đầu thằng bé: “Bố con và cô Hồ chỉ là bạn bè thôi.”
Tiểu Thước Thước rất nghi hoặc: “Bố mẹ cũng là bạn bè sao ạ?”
Hoắc Minh Châu:... Lúc này, Lục Khiêm bước từ trên sân khấu xuống dưới. Ở bên ngoài ông và Minh Châu rất giữ khoảng cách, giống như thân thích bình thường vậy, ông nhìn Thước Thước rồi hỏi: “Sao lại đưa thằng bé đến đây?”
Đêm nay Minh Châu mặc một chiếc váy kim cương được chế tác thuần thủ công.