Cố Hi Quang nhận ra người phụ nữ kia.
Tên là Đinh Tranh, đã từng là người yêu của chú họ Cố Trường Khanh nhà cậu.
Cậu đóng cửa xe lại rồi đi qua đó: "Giám đốc Đinh muốn nói chuyện gì với tôi sao?”
Đinh Tranh nhìn khuôn mặt đẹp trai trẻ tuổi kia, vậy mà lại trở nên hoảng hốt, lẩm bẩm mở miệng: “Vẻ ngoài của cậu thật giống anh ấy!”
Cố Hi Quang không lên tiếng đáp lời.
Cuối cùng bọn họ đi tới một nhà quán cà phê gần đó, rất yên tĩnh, thích hợp để bàn công chuyện.
Đinh Tranh còn mảnh mai hơn cả trước kia.
Làn da trên mặt khô đến không chịu nổi phấn, nhưng cô ta vẫn thể hiện sức hấp dẫn trước mặt người đàn ông trẻ hai mươi tư tuổi, nhẹ nhàng vén tóc, cười cười: “Ở chỗ Ôn Noãn cậu chỉ có thể làm một nam ba, tới nơi này của tôi đi!”