Bây giờ trong nhà có ba đứa trẻ.
Có lẽ Hoắc Minh còn muốn có thêm một đứa nên trực tiếp đổi xe, đổi sang một cái rộng rãi hơn, bọn trẻ ngồi cũng thoải mái.
Ôn Noãn thấy ngồi cạnh bếp ăn rất vui.
Hoắc Minh lại thấy không an toàn, anh vừa đánh lái vừa nói: “Chúng ta ăn ở nhà hàng Pháp của em đi! Cũng lâu lắm rồi em không qua đó xem thử.”
Ôn Noãn hiểu được suy nghĩ đen tối của anh.
Không phải anh muốn thấy cô đánh đàn dương cầm sao?
Ôn Noãn nói nhỏ: “Để dành hôm nào đi riêng không tốt hơn sao?”
Hoắc Minh hỏi lại: “Bà Hoắc, chờ đến lúc được hẹn hò với em chắc anh phải chờ đến lễ tình nhân sang năm mất.”
Sau đó anh học cô thấp giọng nói: “Anh đợi không nổi nữa rồi.”
Cuối cùng vẫn đi ăn nhà hàng Pháp. Cuối tuần rất đông người.
Tiểu Hoắc Tây dẫn theo Trương Sùng Quang, Hoắc Minh ôm Doãn Tư.