Ôn Noãn giật mình lo lắng.
Thầy Thanh Thủy mỉm cười: “Mọi chuyện trên thế gian này thật thật giả giả, thay đổi khó lường trước được, không ai có thể biết ngày mai sẽ có chuyện gì xảy ra! Cho nên, đừng ngại sống tự do tự tại.”
Ôn Noãn biết được sự uyên thâm của ông ấy nên rất thành kính nhận lời.
Thầy Thanh Thủy rất có hứng thú với Doãn Tư, sờ soạng cậu bé một lúc lâu.
Đứa nhỏ này không giống bố mẹ của cậu bé, cả đời đều hạnh phúc.
Quay lại xe, Hoắc Minh nhìn vợ của mình thông qua gương chiếu hậu.
Tiểu Doãn Tư ngồi trên ghế trẻ em, Ôn Noãn kiên nhẫn cho cậu bé nhìn tranh minh họa, cậu bé cái hiểu cái không, cười lộ ra hàm răng nhỏ trắng tuyết rất đáng yêu.
Đến ngã tư phía trước, anh nhìn đồng hồ, cũng có thể đi đón Tiểu Hoắc Tây rồi.
“Chúng ta đi đón Hoắc Tây rồi đến phòng ăn ăn nhé?”
Hôm nay này bọn họ ở chung với nhau rất vui vẻ, Ôn Noãn cũng không muốn làm anh mất hứng, cũng ừ một tiếng: “Đưa cả Sùng Quang đi cùng đi! Em nghe Hoắc Tây nói gần đây nhà thằng bé cãi nhau rất to, không tốt với sự trưởng thành của trẻ em gì cả.”