Chiếc khóa bình an kia vẫn lặng lẽ nằm ở đó.
Ôn Noãn cầm nó lên.
Cô đặt nó trong lòng bàn tay, nhẹ nhàng vuốt ve, giống như cô còn có thể cảm nhận được nhiệt độ trên đó.
Đó là hơi ấm cơ thể cuối cùng lúc Cố Trường Khanh còn sống.
Đúng lúc này, tiếng người giúp việc vang lên ngoài cửa: “Bà chủ đã dậy chưa ạ? Ông chủ đã báo là chiều nay sẽ trở lại đón bà chủ lên núi để gặp thầy Thanh Thủy.”
Ôn Noãn hơi ngẩn ra.
Cô vốn tưởng là Hoắc Minh chỉ nói cho vui thôi, ai ngờ lại thật sự chuẩn bị đi.