Ngực Hoắc Minh lại ấm áp. Anh cũng không ngủ, sau đó anh trực tiếp vuốt ve mái tóc của cô, nhẹ nhàng hỏi cô: “Chuyện lúc trước của em và hắn ta là như thế nào vậy?”
Ôn Noãn gối đầu lên tay anh: “Anh sẽ không muốn biết đâu.
Làm gì có người đàn ông nào rộng lượng như vậy?
Hoắc Minh cúi đầu, nhẹ nhàng hôn lên chóp mũi của cô và nói: “Anh muốn biết.”
Ôn Noãn dựa vào ngực anh. Cô nói rất khẽ, cô nói một vài chuyện, cô nói rất nhiều... Mà Hoắc Minh cũng kiên nhẫn dịu dàng nghe, anh là một người rất hiểu tình cảm, anh hiểu được.
Anh cũng có thể cảm giác được, năm đó trái tim Cố Trường Khanh đã rung động.