Ngón tay Cố Trường Khanh giật nhẹ.
Một cái khóa bình an dính máu rơi vào lòng bàn tay của Ôn Noấn.
Hắn nhìn cô chăm chú, thấp giọng nói: “Ôn Noãn, cái này cho em... Anh phải đi rồi.”
Nói xong, cơ thể của hắn từ từ trong suốt.
Trên trời những đóa hoa máu màu đỏ bay lên rồi dần dần nhạt bớt.
Ôn Noãn lấy tay vơ vét nhưng lại không giữ được chút nào.
Cố Trường Khanh chết rồi...
Trừ chiếc khóa bình an, hắn còn để lại cho cô một nụ cười cuối cùng và ba chữ không thành tiếng: “Anh yêu em.”
“Cố Trường Khanh! Cố Trường Khanh! Cố Trường Khanh!”