Nhân viên lễ tân làm cho anh ngay lập tức.
Lúc lên xe, Ôn Noãn không nhịn được nói: “Không có lần saul”
Hoắc Minh bỏ thẻ hội viên vào trong ngăn để đồ, chỉnh lại áo lông rồi liếc nhìn Ôn Noãn: “Bà Hoắc, em thấy không ổn sao? Anh thấy rất tốt!”
Mặt Ôn Noãn đỏ lên, không muốn nói về chủ đề này với anh nữa.
Hoắc Minh từ từ khởi động xe.
Ôn Noãn đang muốn nhắm mắt nghỉ một lúc nhưng lại vô tình thấy một chiếc xe thể thao màu đỏ cách đó không xa, trong xe có một người phụ nữ mặt không cảm xúc nhìn bọn họ.
Mái tóc đen dài, khuôn mặt gầy khô.
Nhìn rất giống Đinh Tranh.
Ôn Noãn lạnh sống lưng, cô ngồi thẳng người ngay lập tức để nhìn rõ hơn, nhưng chiếc xe thể thao màu đỏ kia đã vòng sang chỗ ngoặt và lái sang hướng khác.
Hoắc Minh nhận ra sự lo lắng của cô, nhẹ nhàng hỏi: “Sao vậy?”