Cô kinh ngạc xen lẫn sự vui vẻ.
Hoắc Minh đứng ngoài xe chăm chú nhìn cô, thấy được vẻ mặt tươi cười của cô.
Anh nói với giọng khàn: “Em có thích không?” Mặt của Ôn Noãn gần như chôn vùi bên trong hoa hồng, hiếm khi giọng nói của cô ngọt ngào rung động lòng người như vậy: “Thích lắm.”
Không có người phụ nữ nào không thích được người đàn ông tặng hoa cả.
Hoắc Minh mỉm cười.
Anh đóng cửa xe, nhẹ nhàng lịch thiệp đi vòng sang một bên khác lên xe... Chiếc xe đua màu đen chậm rãi rời đi, thân xe được đèn đường chiếu sáng cứ như một ngôi sao băng vậy.
Cố Hi Quang lặng lẽ đứng rất lâu ở cửa quán rượu.
Trên xe, Hoắc Minh bật một bài nhạc êm ái.
Ôn Noãn uống một ly sâm panh, thả lỏng cơ thể, cô hơi choáng váng tựa lưng vào ghế.
Ngã tư phía trước đúng lúc là đèn đỏ.
Hoắc Minh dừng xe, nghiêng đầu hỏi cô: “Em muốn về nhà hay đi sang căn hộ?”