Hoắc Minh từ trên cao nhìn cô.
Một lúc lâu sau, anh khẽ ôm cô vào lòng, khế nói: “Sau này sẽ không tức giận với em nữal”
Là anh muốn thăm dò Ôn Noãn.
Xa Tuyết, căn bản không nên xuất hiện trong cuộc sống của bọn họ.
Một tuần sau, Xa Tuyết về nước.
Tại sân bay, Đinh Tranh sớm đã đứng đợi cô ta, vừa thấy băng gạc trên đầu cô ta, gần như muốn nổi điên rồi.
Xa Tuyết tự hủy hoại mặt mình rồi. Gương mặt giống với Ôn Noãn, bị hủy rồi.
Cô ta vì Xa Tuyết tạo ra kịch bản, tiền đồ, toàn bộ đều mất hết rồi.
Vô vàn ký giả vây quanh, ống kính nhắm thẳng vào Xa Tuyết, Đinh Tranh căn bản không khống chế được cảm xúc mà hỏi: “Cô đang làm gì vậy? Cô đây là tự hủy hoại tiền đồ mình đấy!"
Xa Tuyết rất bình tĩnh: “Tổng giám đốc Đinh, tôi có tiền đồ sao? Tôi sửa theo ý cô thành dáng vẻ người khác, đi tiếp cận ông Hoắc! Còn nữa... Có lẽ là tôi nổi lên nhanh chóng khiến cô ảo giác, thật ra rất nhiều tài nguyên của tôi đều là do tổng giám đốc Ôn cho.”