Anh về nhà, trong mắt chỉ nhìn thấy vợ mình.
Lúc này, người làm ôm một cậu bé xinh đẹp đến, cậu bé xuống đất chạy qua ôm chân bố. Hoắc Minh ôm cậu bé lên, dịu dàng hôn cậu: “Hình như Doãn Tư nặng thêm rồi.”
Ôn Noãn ngồi trên sô pha, ngẩng đầu nhìn bọn họ.
Vẻ mặt cô dịu dàng.
Xa Tuyết bỗng nhiên có chút không chịu nổi gương mặt này của mình, cô ta cảm thấy sỉ nhục.
Đã một thời gian dài cô ta đều cảm thấy tự mãn đắc chí.
Cô ta cảm thấy, có được gương mặt này, giống như có thẻ vương bài vậy.
Nhưng bây giờ cô ta mới biết, cô ta có sửa giống đi chăng nữa, đối với Hoắc Minh mà nói đều không có ý nghĩa gì, bởi vì anh có một Ôn Noãn hoàn chỉnh, một gia đình hoàn chỉnh.