Hoắc Minh bình thản khẽ cười, không nói gì nhiều, thực ra Cố Trường Khanh cũng đã mất rồi, anh còn có gì để tính toán chứ? So đo với người chết, cũng không có phẩm vị gì.
Ôn Noãn không giải thích gì.
Cô ôm lấy Hoắc Doãn Tư, chơi với cậu bé một lúc.
Hoắc Minh chơi cùng Tiểu Hoắc Tây.
Trong phòng làm việc bỗng trở nên ấm áp, anh không nhịn được nghiêng qua thấp giọng hỏi cô: “Ôn Noãn, chúng †a xem như đã làm hòa rồi sao?”
Ôn Noãn bình thản cười.
Ngày tháng sau đó rất bình yên, anh nắm giữ tập đoàn Tây Á, còn Ôn Noãn thì bận rộn quay phim... Hai đứa nhỏ cũng được chăm sóc rất tốt, lần tranh cãi đó gần như đã bay đi xa rồi!