Dưới ánh đèn mờ tối, Hoắc Minh nhìn cô chằm chằm một lúc lâu.
Cuối cùng anh khẽ đè lên người cô, thì thầm: “Ôn Noãn... Em đừng lừa anh!”
Ôn Noãn không cho anh chạm vào.
Cô dùng ngón tay thon dài, chậm rãi chạm vào sống mũi cao thẳng của anh, đôi môi hồng nhuận hé mở, giọng khàn khàn rất quyến rũ: “Có phải anh nên kể cho em về tấm danh thiếp đó không?”
Hoắc Minh nhớ đến ngày xã giao hôm đó.
Anh nâng người Ôn Noãn lên, hôn cô: “Tối đó, tài xế nhìn thấy còn rõ hơn cả anh! Ôn Noãn, anh không có cô gái nào khác, cũng sẽ không có cô gái nhỏ nào!”
Ôn Noãn không hỏi gì thêm.
Có lẽ, là chuyện xưa không thú vị...