Ôn Noãn quay về biệt thự cũng đã qua rạng sáng.
Đèn trong sảnh mờ tối, Hoắc Minh ngồi ở đó, trong tay cầm một ly rượu vang.
Ôn Noãn cả người mệt mỏi, cô cởi áo khoác, ngồi xuống bên cạnh anh.
Cô nhẹ nhàng nói: “Hoắc Minh, cho em một ly rượu vang.”
Đôi mắt anh thâm trầm.
Nhưng cuối cùng, anh vẫn rót cho cô một ly rượu vang, hơn nữa còn nhìn cô uống.
Ôn Noãn uống hết, cảm thấy cả người hơi nóng. Cô ngửa người tựa vào sô pha, khế nhắm mắt lại thì thầm: “Bây giờ em cũng hơi hiểu tâm trạng của anh rồi! Hiểu tại sao anh lại đi giúp Kiều An, đi cứu Sở Liên rồi!"
Cảm giác buồn bực kia thực sự khiến người ta khổ sở.