Ôn Noãn cúi đầu, nhìn chiếc chìa khóa trên tay.
Cô nhẹ nhàng nói: "Tôi muốn đi một chỗ!"
Lão Triệu không hỏi nhiều, lái xe chạy đến một khu nhà cũ ở phía Đông thành phố, ông ấy không đi theo, chỉ ngồi trong xe chờ cô.
Ôn Noãn đi lên một mình.
Nhiều năm trước, lúc nhà họ Cố nghèo túng đã ở tạm nơi này, cả gia đình nhà họ Cố ở trong một nơi chỉ có tám mươi mét vuông.
Lúc ấy, Ôn Noãn thường xuyên đến đây nấu cơm cho Cố Trường Khanh.
Hắn lúc nào cũng bận... Khi hắn về nhà, cô đã nằm ngủ gục trên bàn cơm rồi.
Nơi này, chứa toàn bộ năm tháng niên thiếu của cô.
Cô mở cửa ra, bên trong vẫn giống như lúc trước, chỉ có thêm vài thứ, có thể nhận ra được thường xuyên có người đến đây quét dọn, thậm chí trên bàn còn có một đĩa trái cây đã rửa sạch.