Ban đêm, Ôn Noãn nhận được một cuộc điện thoại, người gọi là em gái của Cố Trường Khanh, Cố Tinh Tinh, cô ta khóc lóc nói: "Ôn Noãn, anh tôi sắp không được nữa rồi! Cô có thể đến gặp mặt anh ấy lần cuối hay không?"
Ôn Noãn hoảng hốt.
Lần cuối cô nhìn thấy Cố Trường Khanh là vào ngày kỷ niệm thành lập trường.
Cố Tỉnh Tinh lại khóc lóc nói: "Anh ấy bị tai nạn giao thông! Hiện tại đang hấp hối, nhưng vẫn luôn kêu tên cô. Trong tay anh ấy còn nắm chặt khóa bình an cô đưa."
Điện thoại trong tay Ôn Noãn trượt xuống...
Đêm khuya, cô mặc một bộ quần áo đen đi tới bệnh viện.
Chung quy là Cố Trường Khanh không thể chờ tới khi cô đến được.