Hoắc Minh trở về nhà đã gần mười hai giờ.
Phòng khách để lại một ngọn đèn, khắp nơi đều yên Tĩnh.
Anh lên tầng nhìn bọn trẻ trước, lúc này mới nới lỏng cà vạt về phòng ngủ chính, Ôn Noấn đã ngủ rồi, trong phòng chỉ có ánh trăng mờ ảo.
Hoắc Minh đứng cuối giường nhìn chăm chú một lát rồi đi vào phòng tắm.
Áo khoác, áo sơ mi dính mùi rượu và thuốc lá, anh cởi ra vứt vào trong giỏ đồ giặt.
Tắm xong, anh nằm sau lưng Ôn Noãn.
Cô thở đều đều nhưng anh biết cô đã tỉnh, chỉ là không muốn nói chuyện với anh mà thôi.
Hoắc Minh hôn sau gáy cô, thì thầm: “Không hỏi anh sao?”
Cơ thể Ôn Noãn hơi cứng đờ, không nói gì.
Hoắc Minh nghĩ tới đêm nay bị những người đó trêu chọc, nghĩ tới cô bảo anh đi tìm người trẻ tuổi, trong lòng bất mãn, ôm lấy vòng eo nhỏ thon gọn của cô, dán chặt vào cơ thể mình.