Nghe vậy, cô dừng lại hỏi: “Có nói mấy giờ trở về không?”
Người giúp việc lắc đầu.
Ôn Noãn nhẹ giọng bảo bà ấy đi xuống, hơi thất thần rồi tiếp tục nhào bột, Hoắc Tây muốn ăn bánh ngọt, cô đồng ý nướng một chiếc bánh ngọt nhỏ xinh cho cô bé.
Ôn Noãn nghĩ: Chờ đứa nhỏ lớn hơn một chút nữa thôi!
Một mình cô chăm sóc Hoắc Tây và Doãn Tư, sau khi ăn xong cô dạy Hoắc Tây đánh đàn dương cầm, Tiểu Doãn Tư đã biết đi, vịn đàn dương cầm lắc đầu...
Tiểu Hoắc Tây đàn một lúc rồi đi tới ôm em trai.
Chờ tới khi Hoäc Tây và Doãn Tư ngủ, đã mười giờ tối, Hoắc Minh cũng chưa về.
Ôn Noãn tắm xong, lặng lẽ nằm trên giường.
Sau khi họ phục hôn, hiếm khi anh đi xã giao muộn như vậy, đây là di chứng của cãi nhau sao?
Lúc này Hoắc Minh đang trong câu lạc bộ.