Sau này, cô cũng sẽ không đi.
Nói xong cô đi ra khỏi phòng ngủ, lướt qua anh.
Hoắc Minh nắm lấy tay cô: “Ôn Noấn!”
Ôn Noãn nhẹ nhàng tránh anh, bình tĩnh nói: “Hoắc Minh, cứ như vậy đi! Chúng ta ai cũng không cần ép buộc bản thân, nên sống thế nào thì sống như vậy thôi!”
Cô dừng lại: “Tôi tôn trọng lựa chọn của anh”
Cô đi dọc hành lang, phía sau vang lên giọng của Hoắc Minh: “Anh sẽ không buông tay!”
“Tùy anh!”
Ôn Noãn nói xong liền dựa vào tường vài giây.
Chẳng qua chỉ là một Đinh Tranh, chẳng qua chỉ là lật lại chút quá khứ, Hoắc Minh đã không chịu nổi, anh nói cô không yêu anh, nhưng không phải anh chỉ thích một Ôn Noãn thuộc về anh trọn vẹn kia hay saol