Nếu cãi nhau, cả anh lẫn cô đều không muốn ảnh hưởng đến bọn nhỏ, đặc biệt là Hoắc Tây vốn rất nhạy cảm.
Ban đêm hơi lạnh.
Họ lần lượt bước vào căn hộ, anh vẫn nhớ lần cuối cùng họ ân ái triền miên ở nơi đây, nhưng lúc này anh lại cảm thấy chán nản.
Anh đè Ôn Noãn lên cánh cửa.
Giọng nói anh kiềm chế: “Ôn Noãn, anh không xứng đáng để em yêu sao? Anh không xứng để em cố gắng một lần nữa sao?”
Ôn Noãn mệt mỏi.
Cô nhỏ nhẹ: “Thay giày đi, chúng ta vào rồi nói.”
Anh không cho.
Vẫn ấn cô, đôi mắt đen dán chặt vào cô.
Ôn Noãn từ từ đứng thẳng.
Cô nhìn anh, cười nhạt: “Hoắc Minh, thật không ngờ anh lại thế này! Chẳng lẽ đây là ngày đầu tiên anh phát hiện ra à? Hay là anh cảm thấy tôi chưa từng cố gắng? Đúng, vì con mà tôi mới ràng buộc cuộc hôn nhân này, tôi còn có thể làm gì nữa? Nhìn Doãn Tư còn nhỏ không có bố mẹ hay làm Hoäc Tây tủi thân?”