“Mày nói cả đời này chỉ mãi mãi yêu mình Cố Trường Khanh!”
“Ha ha, mày cũng chẳng khác gì tao, chỉ yêu quyền thết”
“Mày không yêu Hoäc Minh, tao chẳng nhìn thấy chút tình yêu nào ở trong mắt mày! Ôn Noãn, đây là báo ứng của mày, mày luôn dẫm lên tao, báo ứng tới rồi đấy.”
Đinh Tranh biết Ôn Noãn sẽ không hỗ trợ, dứt khoát xé rách mặt.
Ôn Noãn nghe thấy được.
Cô bình tĩnh chỉ đạo: “Gọi bảo vệ đuổi cô ta đi!”
Bảo vệ tới kéo Đinh Tranh đi, lúc lôi cô ta rời đi, Đinh Tranh tựa như người đàn bà điên đanh đá chửi đổng trong mưa, những lời nói khó nghe kia không ngừng thoát ra khỏi miệng cô ta.
“Tiếp tục thế đi!”
“Ôn Noãn, mày đã mất đi niềm vui khi làm phụ nữ.”