Bên trong là một chiếc nhẫn kim cương. Vô cùng xinh đẹp, ước chừng khoảng 12 carat.
Minh Châu vô cùng sửng sốt, sau đó đôi mắt cô ấy lặng lẽ ướt át..
Mấy năm trước, lúc cô ấy và Lục Khiêm vẫn vui vẻ, biết bao nhiêu lần cô ấy nằm ở trong lòng ngực ông đều ảo tưởng tới có một ngày ông sẽ cầm nhẫn kim cương cầu hôn cô ấy, khi đó cô ấy tràn ngập khát khao về tương lai.
Thế nhưng bây giờ con của họ đã lớn như vậy rồi. Nhẫn kim cương vẫn nằm trong túi áo của ông.
Cô ấy không biết giữa hai người bọn họ, ai bất hạnh hơn ai.
Tiểu Thước Thước dán vào người mẹ, nhẹ nhàng hỏi: “Sao mẹ lại khóc?”
Minh Châu lắc đầu.
Ôn Noãn sờ đầu Thước Thước, ôm cậu bé vào. trong ngực, giọng nói của cô đè nén rất thấp: “Minh Châu, tuy rằng chị chưa từng hỏi nhưng mấy năm nay vẫn luôn làm bộ như vô tình nhắc tới em, chị nghĩ rằng chiếc nhẫn này là chuẩn bị cho eml”
Cô không thể cầu tình thay Lục Khiêm.