Đinh Tranh cười lạnh: “Ôn Noãn, nhìn cô nở mày nở mặt thế thôi chứ nói không chừng trong lòng chua xót không nguôi! Tôi tin rằng sớm hay muộn Hoắc Minh cũng sẽ không chịu nổi cô, sớm muộn gì cô cũng bị đuổi ra khỏi nhà họ Hoắc.”
Hoắc Minh Châu:... Con mụ điên này từ đâu nhảy ra vậy?
Ôn Noãn cũng chỉ cười nhẹ, chẳng thèm so đo với cô ta.
Đúng lúc này, thư ký Liễu dắt một cậu bé đi xuống, cậu bé kia lập tức nhào vào lòng Hoắc Minh Châu, nhỏ giọng gọi mẹ.
Rõ ràng Đinh Tranh ngẩn ra.
Vì sao đứa bé ở trong phòng của ông Lục lại gọi Hoắc Minh Châu là mẹ?
Thư ký Liễu mỉm cười: “Cô Đinh, mọi người có quen biết sao? Để tôi giới thiệu một chút, Ôn Noãn là cháu gái bên ngoại của ông Lục cũng là cô chủ của nhà họ Lục chúng tôi.”
Biểu cảm của Đinh Tranh rất khó xem.
Cô ta đã biết Ôn Noãn có bối cảnh từ lâu, không thể ngờ được cô lại là người thân của ông Lục.